Địa hình
      Diện tích toàn Miền Trung là 97.830km2, bằng 29% diện tích tự nhiên của các nước. Do cấu tạo địa hình, phần lớn diện tích miền Trung là đồi núi và cồn cát ven biển. Dãy Trường Sơn chạy từ bắc xuống nam với nhiều khối núi lớn liên kết với nhau là xương sống của toàn miền. Ở phía bắc, có nhiều khối núi chạy song song theo hướng Tây Bắc – Đông Nam và so le với nhau. Đây là một vùng núi thấp ven biển thuộc 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Sau khi vượt qua đỉnh Ngọc Linh trên vùng giáp ranh giữa tỉnh Quảng nam và Kon Tum, dãy Trường Sơn mở rộng thành những cao nguyên thuộc các tỉnh Kon Tum, Gia Lai, Dak Lak, DakNong. Các cao nguyên này tương đối rộng rãi và bằng phẳng, có độ cao trung bình từ 500 đến 700 mét, là nơi bắt nguồn nhiều dòng sông lớn đổ về đồng bằng ven biển và về dòng sông Mê Kông ở phía tây. Từ cao nguyên, các nhánh núi vươn ra biển theo hướng Tây Bắc – Đông Nam, chia cắt vùng đồng bắng duyên hải thành những bình nguyên nhỏ, cận kề lưu vực của  những con sông. Trên các bình nguyên này đã hình thành các đô thị và các vùng dân cư đông đúc của Miền Trung


      Khí hậu
      Do ảnh hưởng của vị trí địa lý và địa hình, khí hậu miền Trung là sự chuyển tiếp từ khí hậu gió mùa ẩm có mùa đông lạnh ở các tỉnh phía bắc đèo Hải Vân đến chế độ khí hậu gió mùa điển hình ở các tỉnh duyên hải phía nam đèo Hải Vân và Tây Nguyên. Lượng bức xạ khá dồi dào với tổng giờ nắng trong năm từ 1.660 giờ đến 3.000 giờ, tăng dần từ bắc vào nam. Lượng mưa cũng dồi dào, trung bình hàng năm từ 2.000 đến 4.000mm, giảm dần từ Bắc vào Nam, từ duyên hải lên miền núi. Nhiệt độ vùng miền Trung chịu ảnh hưởng nặng nề của chế độ mưa nắng nói trên. Nhiệt độ trung bình trong năm biến đổi từ 23°
C đến 28°C, tăng dần từ bắc vào nam. Nếu các tỉnh bắc Hải Vân có mùa đông lạnh, có khi lạnh đến 150C thì các tỉnh nam Hải Vân và Tây Nguyên chỉ có hai mùa: mùa khô và mùa mưa; nhiệt độ không mấy khi xuống dưới 200C.
    
       CÁC NGUỒN LỰC PHÁT TRIỂN
     Tuy hiện nay miền Trung vẫn là khu vực nghèo và chậm phát triển nhất của cả nước nhưng miền này lại ẩn chứa nguồn lực lớn lao mà nếu được khai thác tốt sẽ là đòn bẩy tạo ra sự tăng trưởng nhanh chóng về kinh tế và xã hội. Những nguồn lực đó tập trung ở các lợi thế về địa lý, về các tiềm năng và các nguồn tài nguyên thiên nhiên.

       Lợi thế về địa lý

       Miền Trung không chỉ nằm ở giữa nước Việt Nam mà còn ở vị trí trung tâm các trục giao lưu quốc tế của các nước ASEAN, là phần đất vươn ra biển đông xa nhất của nước Việt Nam, do đó các hải cảng miền Trung rất gần với đường hàng hải quốc tế nối khu vực Đông Nam Á với các châu lục khác. Phía tây của miền Trung có nhiều cửa khẩu giao thư
ơng với các nước nằm sâu trong lục địa châu Á như lào, Myanma, vùng đông bắc Thái Lan và đông bắc Campuchia. Các cửa khẩu Lao Bảo ở phía tây tỉnh Quảng Trị, cửa khẩu Đức Cơ ở phía tây tỉnh Gia Lai hiện nay đang hoạt động rất nhộn nhịp. Một số cửa khẩu biên giới khác ở các tỉnh Quảng Nam, Kon Tum và Dak Lak đã và đang được tiếp tục mở và đưa vào hoạt động. Đã và đang hình thành các tuyến giao thông đường bộ nối các hải cảng lớn trên vùng duyên hải miềnTrung với các khu vực trong nội địa Châu Á.
Sự ra đời của hành lang kinh tế Đông - Tây EWEC ( East-West Economic Corridor ) - là một liên vùng
rộng lớn, nằm dọc tuyến đường bộ chạy qua 13 tỉnh của 4 nước thuộc Tiểu vùng sông Mêkông mở rộng (GMS) là Việt, Lào,Thái Lan và Myanmar, nối hai đại dương là Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương đã mở ra cơ hội lớn cho các tỉnh, thành Đà Nẵng, Thừa Thiên-Huế, Quảng Trị  tăng cường giao thương, đầu tư các nước trong vùng.
Vị trí đặc biệt này có thể giúp miền Trung vươn lên đảm nhiệm vai trò trung tâm thương mại và chế xuất của khu vực Đông Nam Á, nơi giao lưu giữa các vùng nội địa Châu Á với thế giới bên ngoài.

      Miền Trung nằm ở điểm giữa của nước Việt Nam đang đổi mới và phát triển mạnh mẽ, trên hệ thống giao thông huyết mạch của quốc gia. Quốc lộ 1A và đường sắt xuyên Việt đi ngang qua các tỉnh duyên hải, quốc lộ 14 xuyên qua các tỉnh Tây Nguyên mà trong tuơng lai gần sẽ được mở rộng thành xa lộ Bắc – Nam, là các trục lộ huyết mạch của miền Trung. Giữa các trục lộ này có nhiều tuyến đường ngang chạy theo chiều đông – tây nối dài vùng núi biên giới với đồng bằng duyên hải.

      Về đường thủy, hàng loạt hải cảng đã hình thành dọc theo bờ biển miền Trung, trong đó có hoạt động giao lưu kinh tế quốc tế mạnh như cảng Đà Nẵng, Quy Nhơn, Nha Trang, Chân Mây…

        Miền Trung cũng là vùng đất  có nhiều sân bay đang hoạt động, trải đều từ ven biển lên miền núi; trong đó sân bay Đà Nẵng là sân bay quốc tế lớn thứ ba của Việt Nam đồng thời là trung tâm điều phối vận tải đường không của toàn miền.
Nhờ những lợi thế về vị trí địa lý và mạng lưới giao thông, miền Trung hoàn toàn có thể đảm nhiệm vai trò trung tâm phân phối hàng hòa cho cả nước.

       Lợi thế về tài nguyên biển

       Biển và tài nguyên biển được đánh giá là nguồn tiềm năng quan trọng nhất của các tỉnh duyên hải miền Trung. Bờ biển miền Trung dài 1.171km, ngoài khơi có hàng trăm đảo lớn nhỏ, trong đó có 2 quần đảo Hoàng Sa (Thuộc TP Đà Nẵng) và quần đảo Trường Sa (thuộc Khánh Hòa).
 

       Thủy hải sản: đánh bắt, nuôi trồng và chế biến.

       Trữ lượng hải sản trong vùng thềm lục địa miền Trung tuy không lớn nhưng đa dạng về chủng loại và có nhiều loại quý hiếm, có giá trị cao. Sự tiếp cận giữa núi và biển khiến cho thềm lục địa miền Trung thường dốc và hẹp, nhiều rạn đá và bãi san hô, là môi trường phát triển các loài giáp xác như tôm, mực và các loài cá cảnh nước mặn. Ngoài ra, ven biển miền Trung còn có yến sào, một loại đặc sản quý hiếm mà các khu vực khác không có được. Yến sào được phẩn bổ rải rác trên các đảo đá gần bờ thuộc các tỉnh từ Quảng Nam đến Khánh Hòa.
     Vùng ven biển miền Trung có nhiều đầm phá mặn, nước lợ và nước ngọt, tập trung ở các tỉnh
Thừa Thiên - Huế, Bình Định, Phú Yên và Khánh Hòa. Hiện nay có hơn 40.000ha đầm phá được sử dụng để nuôi trồng các loại hải sản như tôm, cua, cá, rong câu; nhiều vùng đã phát triển nghề nuôi cá, tôm, cung cấp cho các nhà máy chế biến và phục vụ bữa ăn của người dân. Tuy nhiên, quy mô nuôi trồng thủy sản ở miền Trung còn nhỏ, kỹ thuật chưa cao và năng suất thấp.

       Vận tải biển
       Những nhánh núi vươn ra biển với nhiều cửa sông lớn
đã tạo cho miền Trung nhiều cửa biển, vịnh sâu và kín gió, vừa đẹp vừa thuận lợi để phát triển cảng biển. Hiện nay tại miền Trung có các cảng biển lớn là Đà Nẵng, Quy Nhơn, Cam Ranh, Nha Trang, Chân Mây... Các hải cảng này đang phục vụ cho hoạt động kinh tế đối ngoại và du lịch của các tỉnh miền Trung và các nước CHDCND Lào, với mức độ hoạt động ngày càng tăng.
Ngoài các hải cảng quốc gia nói trên, hầu như tỉnh duyên hải miền Trung nào cũng có hải cảng riêng phục vụ cho các hoạt động kinh tế địa phương. Hiện tại, các hải cảng lớn đã và đang được xây dựng tại các tỉnh, thành miền Trung: cảng Dung Quất tỉnh Quảng Ngãi ( gắn với nhà máy lọc dầu đầu tiên của Việt Nam), cảng Vân Phong ( gắn với khu kinh tế Vân Phong - Khánh Hoà). Các cảng biển miền Trung có những lợi thế do thiên nhiên tạo ra như mức nước sâu, độ kín gió và đặc biệt là rất gần đường hàng hải quốc tế.

        Du lịch sinh thái biển
        Hầu hết các bãi biển đẹp nhất Việt Nam đều tập trung ở miền Trung. Bãi biển miền Trung có cảnh quan rất sinh động, trên núi dưới biển mà ít nơi nào có được, lại xa các khu công nghiệp nên hầu như chưa bị ô nhiễm. Các con sông miền Trung ngắn, lượng phù sa ít cho nên vùng nước gần bờ của biển miền Trung gần như còn giữ nguyên vẻ trong xanh, cát mịn và không có bùn – đó là những điều kiện lý tưởng để xây dựng các khu nghỉ mát, khu vui chơi với các bộ môn thể thao và giải trí. Từ bắc vào nam, miền Trung có hàng chục bãi tắm đẹp như Đá Nhảy, Nữ Hoàng, Nhật Lệ (Quảng Bình), Thuận An, Lăng Cô, Cảnh Dương (Huế), Xuân Thiều, Mỹ Khê, Non Nước (Đà Nẵng), Cửa Đại, Bàn Than (Quảng Nam), Sa Huỳnh (Quảng Ngãi), Hoàng Hậu, Gành Ráng (Bình Định), Vân Phong, Đại Lãnh, Nha Trang (Khánh Hòa)…

                                    

       Lợi thế về tài nguyên rừng
      Hầu như tỉnh nào ở miền Trung, kể cả Thành phố Đà Nẵng, cũng đều có rừng và đất rừng.Theo số liệu thống kê, miền Trung có hơn 4 triệu ha rừng và 364 triệu mét khối gỗ, chiếm 46% diện tích rừng và 61% trữ lượng gỗ của cả nước.
Nhưng quỹ đất thích hợp cho việc trồng rừng ở miền Trung còn rất lớn. Điều kiện thời tiết và khí hậu cũng tỏ ra phù hợp với sự tăng trưởng nhanh của cây trồng. Chính phủ Việt Nam đang khuyến khích các chương trình, dự án trong lĩnh vực chế biến gỗ từ trồng rừng, chế biến bột giấy và các loại lâm sản khác cũng là một hướng ưu tiên khuyến khích đầu tư.
Ngoài lợi thế về rừng, các đồng cỏ mênh mông ở Tây Nguyên và phần phía tây các tỉnh duyên hải là địa bàn thích hợp cho việc phát triển chăn nuôi đại gia súc, vừa đáp ứng nhu cầu dinh dưỡng cho đời sống nhân dân vừa tạo nguồn nguyên liệu cho công nghiệp chế biến thịt, sữa…

         Lợi thế về tài nguyên đất.
       Nếu chỉ tính về mặt sản xuất lương thực, mà cụ thể là trồng lúa nước, miền Trung không có ưu thế bằng hai miền Nam - Bắc. Thiên nhiên chỉ ban cho miền Trung một dải đồng bằng nhỏ hep, bị phân cắt bởi vô số núi đồi, sông suối; đất đai lại không mấy phì nhiêu, thường bị ngập úng vào mùa mưa và khô cằn vào mùa nắng. Việc sản xuất lương thực dù đã có nhiều cải tiến về thủy lợi, về giống và kỹ thuật canh tác, cũng chỉ có khả năng đảm bảo lương thực cho hơn 10 triệu dân trong miền, thực tế chỉ có 3 tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định và Phú Yên có lợi thế về sản xuất lương thực và có khả năng sản xuất lương thực hàng hóa.

        Cây công nghiệp
       Một lợi thế lớn của miền Trung là hệ đất bazan màu mỡ được phân bố rộng khắp trên địa bàn từ Quảng Trị đến Khánh Hòa nhưng tập trung với diện tích lớn ở các tỉnh Tây Nguyên. Theo số liệu điều tra, toàn miền Trung có hơn 2 triệu ha đất bazan, chiếm 20% diện tích tự nhiên của miền Trung và chiếm 75% diện tích bazan của Việt Nam. Đây là loại đất có độ phì nhiêu tự nhiên cao, thuận lợi cho việc canh tác các loại cây công nghiệp dài ngày có giá trị cao trên thị trường quốc tế như cà phê, cao su, chè, hồ tiêu...Lợi dụng điều này, từ lâu ở miền Trung đã hình thành những vùng chuyên canh cây công nghiệp như vùng hồ tiêu ở Tân Lâm (Quảng Trị), các đồn điền cà phê, cao su ở Tây Nguyên. Các cao nguyên bazan ở Dăklăk, Gia Lai là địa bàn lý tưởng để phát triển cây cà phê, hồ tiêu góp phần đưa Việt Nam trở thành một trong những quốc gia sản xuất cà phê, hồ tiêu…lớn nhất thế giới.

         Đất công nghiệp
Nếu khu vực đồi núi và cao nguyên giàu có về nguồn đất bazan thì các tỉnh duyên hải lại phong phú hơn về đất cát. Suốt dải bờ biển miền Trung có vô vàn những bãi cát, đụn cát..hình thành cả một vùng cát mênh mông. Tuy không phù hợp với sản xuất nông nghiệp nhưng vùng cát miền trung có thể cung cấp mặt bằng để lập nên các khu công nghiệp, nhờ các lợi thế về giao thông.

         Tài nguyên khoáng sản
       Do cấu tạo địa chất, khoáng sản miền Trung không nhiều và đa dạng như miền Bắc nhưng phân bố tương đối tập trung và điều kiện khai thác không mấy phức tạp.
Đá vôi và đất sét  để sản xuất xi măng có nhiều ở các tỉnh phía bắc đèo Hải Vân, trong các rặng núi thuộc hệ núi Trường Sơn Bắc. Các mỏ đá vôi ở đây có trữ lượng hàng tỷ tấn, phân bố nhiều nhất ở Quảng Bình, phía tây Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế và Quảng Nam, một số ít được phân bố trên địa bàn tỉnh KonTum và tỉnh Gia Lai thuộc Tây Nguyên. Các địa phương này đang kêu gọi đầu tư nước ngoài để xây dựng các nhà máy xi măng quy mô lớn, công nghệ hiện đại gắn với vùng nguyên liệu đá vôi tại Thanh Hà (Quảng Bình), Tân Lâm và Tà Nùng (Quảng Trị), Đồng Lâm (Thừa Thiên - Huế) Thạnh Mỹ và A Xờ (Quảng Nam)…
Cao lanh, nguyên liệu để sản xuất gốm sứ, cũng tìm thấy nhiều ở phía bắc đèo Hải Vân; lớn nhất là mỏ cao lanh Đồng Hới bên cạnh thị xã Đồng Hới (Quảng Bình) có trữ lượng hơn 30 triệu tấn. Các mỏ cao lanh tại A Lưới và Văn Xá (Thừa Thiên - Huế) cũng có trữ lượng hơn 11 triệu tấn.
        Đá granit để chế tác đá ốp lát ở hầu hết các tỉnh trong miền. Nguồn đá này đã được khai thác để cung cấp cho thị trường vật liệu xây dựng trong nước và xuất khẩu.
        Ở vùng duyên hải, có nhiều mỏ cát trắng có thể làm nguyên liệu cho công nghiệp sản xuất thủy tinh. Một phần các mỏ cát trắng ở Quảng Nam, Đà Nẵng, Khánh Hòa... đã được khai thác để xuất khẩu hoặc cung cấp cho các xí nghiệp địa phương. Đầu tư xây dựng các nhà máy khai thác, tuyển rửa cát trắng để xuất khẩu hoặc xây dựng các nhà máy thủy tinh, kính phẳng có công nghệ tiên tiến là một hướng đầu tư ưu tiên trong miền.
        Ngoài cát trắng, bờ biển miền Trung có loại cát đen chứa khoáng chất titan, phân bổ ở khắp các tỉnh duyên hải nhưng nhiều nhất là ở Bình Định, Quảng Bình và Quảng Trị.
Về khoảng sản kim loại, miền Trung có mỏ vàng và mỏ bauxite trữ lượng lớn. Vàng có ở hầu hết các tỉnh miền Trung. Ngoài mỏ vàng Bông Miêu (Quảng Nam) đã được khai thác nhiều năm qua, các điểm khác tại Kontum, Gia Lai, Quảng nam, Bình Định... cũng đang được khảo sát để xác định trữ lượng và chất lượng quặng vàng. Vàng sa khoáng xuất hiện ở các sông suối trong miền và được nhân dân khai thác thủ công ở những nơi có mật độ phân bổ cao.
        Đáng chú ý là mỏ bauxite khổng lồ có trữ lượng lên đến 5,7 tỷ tấn, hàm lượng nhôm rất cao. Đây là mỏ bauxite tầm cỡ quốc tế, nếu được khai thác sẽ có thể cung cấp nguyên liệu thô cho nhiều nhà máy luyện nhôm ở miền Trung nhưng điều trở ngại là mỏ có cấu trúc dạng vỉa, nằm trong phần trên của lớp đất bazan tỉnh Daklak, Daknong nơi đang có các đồn điền cao su và cà phê đang hoạt động. Do đó, việc khai thác mỏ bauxite cần có sự cân nhắc về hiệu quả kinh tế.
        Nguồn tài nguyên nước khoáng có ở khắp các tỉnh duyên hải và hiện nay hầu như tỉnh nào cũng có cơ sở khai thác, sản xuất nước khoáng. Về quy mô và chất lượng, đáng chú ý nhất có các nguồn khoáng Bang ở Quảng Bình, Thạch Bích ở Quãng Ngãi, Đảnh Thạnh, Diên Khánh ở Khánh Hòa.

        Lợi thế tài nguyên du lịch
        Công nghiệp du lịch ở miền Trung có 3 lợi thế lớn để phát triển: cảnh quan thiên nhiên, nền văn hóa lâu đời, lối sống và sinh hoạt độc đáo của các dân tộc.
Cảnh quan
        Cảnh quan miền Trung rất đa dạng với núi đồi, sông biển đan xen với nhau; có nhiều nơi núi và biển nằm cận kề nhau trên cùng một địa điểm như vùng Đá Nhảy ở Quảng Bình, Lăng Cô - Hải Vân (Thừa Thiên - Huế), Sa Huỳnh (Quảng Ngãi), Văn Phong, Đại Lãnh (Khánh Hòa)…Nếu vùng duyên hải miền Trung nổi tiếng với những bãi biển tuyệt đẹp thì vùng núi và cao nguyên lại có những khu rừng nguyên sinh với nhiều hang động, ghềnh thác, suối nước nóng; trong đó nổi tiếng nhất là động Phong Nha ở Quảng Bình. Tận dụng lợi thế này từ đầu thế kỷ người Pháp đã đầu tư xây dựng những khu nghỉ dưỡng miền núi ở Bạch Mã ( Thừa Thiên - Huế), Bà Nà (Đà Nẵng) cùng nhiều biệt thự nghỉ mát tại Kon Tum, Buôn Ma Thuột.

                                          

        Di tích văn hóa - lịch sử
      Miền Trung cũng là nơi in đậm nét những biến cố lịch sử - văn hóa quan trọng trong tiến trình phát triển của đất nước Việt Nam. Ngay từ thời trước Công nguyên, vùng đất này là địa bàn phát triển của nền văn hóa Sa Huỳnh mà đặc trưng nổi bật là sự giao lưu mật thiết về kinh tế và văn hóa của cư dân vùng lục địa Đông Nam Á với cư dân các quần đảo phía nam Thái Bình Dương. Di tích của nền văn hóa Sa Huỳnh đang được phát triển ở nhiều nơi qua những khu mộ chum rải rác khắp miền Trung và được trưng bày tập trung tại thị xã Hội An tỉnh Quảng Nam. Tiếp nối văn hóa Sa Huỳnh, người Champa đã xây dựng trên đất miền Trung một vương quốc hiền hòa và cường thịnh từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ 14 sau Công nguyên. Văn hóa Champa chịu ảnh hưởng nặng nề của văn hóa Ấn Độ và thành tựu văn hóa vĩ đại nhất mà người Champa để lại cho hậu thế là nền nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc độc đáo. Nhiều tháp Chàm xây dựng từ thời các vương triều Champa hãy còn sừng sững trên đất miền Trung từ Quảng Nam đến Khánh Hòa; trong đó riêng quần thể tháp Chàm  tại thánh địa Mỹ Sơn tỉnh Quảng Nam là hình ảnh cuối cùng còn tồn tại của một kinh đô tôn giáo của một vương quốc đã suy tàn trong bóng đêm Trung cổ. Bộ sưu tập lớn về nghệ thuật điêu khắc đang được trưng bày và giữ gìn cẩn trọng tại Bảo tàng Nghệ thuật điêu khắc Chăm Đà Nẵng - một bảo tàng do người Pháp xây dựng từ cuối thế kỷ trước, cũng là một di sản văn hóa hết sức quý giá.
Nổi bật trong các di sản văn hóa - lịch sử ở Miền Trung là cố đô Huế. Nơi đây ghi dấu sự phát triển của vương triều phong kiến cuối cùng của lịch sử Việt Nam. Kinh thành Huế đã được gìn giữ như nguyên vẹn, từ những di tích hữu hình đến những giá trị văn hóa vô hình và đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới.

         Phố cổ Hội An, cũng được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Liên tiếp trong các thế kỷ 16-18, đây là nơi tụ họp và giao lưu buôn bán của các thương nhân, thương thuyền Âu – Á, đến từ Trung Hoa, Nhật Bản, Hà Lan… Bây giờ Hội An vẫn còn nguyên vẹn những con phố cổ, những mái nhà cong phủ đầy rêu như không muốn đổi thay theo năm tháng.
Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng thuộc tỉnh Quảng Bình, có tổng diện tích gần 85.760 ha, được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới. Đây là một phần của khu vực núi đá vôi cổ nhất ở châu Á, được tạo lập từ hơn 400 triệu năm về trước, nơi ngưng đọng những giá trị đặc biệt về sự hình thành và phát triển của trái đất. Đồng thời, nơi đây có nhiều giá trị đặc hữu về đa dạng sinh học với khoảng 570 loài thực vật và gần 880 loài động vật, trong đó có không ít loài được đưa vào sách đỏ của thế giới và Việt Nam. Khu vực này cũng là trung tâm du lịch văn hoá lớn với hệ thống hang động nổi tiếng, đặc biệt là khu động Phong Nha.
Ngoài ra, miền Trung còn lưu giữ những di tích quý giá về cuộc khởi nghĩa Tây Sơn ( cuộc khởi nghĩa nông dân duy nhất thắng lợi trên thế giới) cùng vô vàn những di tích về các cuộc kháng chiến anh hùng của nhân dân Việt Nam thời hiện đại.
        Vùng núi phía tây của miền Trung đôi khi còn được gọi là “mái nhà của bán đảo Đông Dương”, là nơi sinh sống lâu đời của hàng chục dân tộc. Mỗi dân tộc có lối sống riêng, có ngôn ngữ và phong tục riêng… tất cả góp phần làm phong phú và đa dạng nền văn hóa Việt Nam. Đây cũng là một nguồn tài nguyên du lịch quý giá của miền Trung đang chờ được khai thác.

(*) Miền Trung đề cập ở đây là bao gồm các tỉnh, thành Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa, Kom Tum, Gia Lai, Đắc Lắc, Đắc Nông và thành phố Đà Nẵng).
                                                      Đầu trang

14/07/2010
 

 

 

 
 
 
HỘI VIÊN MỚI
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lượt truy cập
Số người đang online: 816
Lượt truy cập: 1239890
 
 
 
 

 

CHI NHÁNH PHÒNG THƯƠNG MẠI VÀ CÔNG NGHIỆP VIỆT NAM TẠI ĐÀ NẴNG
Địa chỉ: 26 Hồ Nguyên Trừng, phường Hòa Cường Nam, quận Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng - Điện thoại: 0236-3821719 - 3825814 - Fax: 0236-3822930
 

 

 

CHI NHÁNH PHÒNG THƯƠNG MẠI VÀ CÔNG NGHIỆP VIỆT NAM TẠI ĐÀ NẴNG
Địa chỉ: 26 Hồ Nguyên Trừng, phường Hòa Cường Nam, quận Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng - Điện thoại: 0236-3821719 - 3825814 - Fax: 0236-3822930
 

 

dau lung ben trai dau xuong khop dung thuoc gi trieu chung thoai hoa khop goi trieu chung thoat vi dia dem nấm lim xanh sâm ngọc linh quần jean nam áo sơ mi nam áo thun nam pa lăng xích pa lăng xích lắc tay pa lăng cáp điện máy nén khí máy nén khi puma vinhomes harbour city